Thói quen kỳ lạ | Hướng Nghiệp Việt Nam

Cẩm nang

Thói quen kỳ lạ

 

Lúc cha tôi qua đời, nhà tôi phải vay mượn khoản tiền khá lớn để làm ma chay. Lo xong đám tang cho cha, ba ngày sau tôi lên đường vào Nam, bắt đầu gia nhập đội ngũ làm thuê khi tuổi đời mới tròn 18. Bước đầu lập nghiệp, tôi may mắn được một anh đồng hương giới thiệu vào làm ở một công ty sửa chữa xe hơi có quy mô lớn.

Thầy dạy nghề cho tôi họ Sử, khoảng trên 50 tuổi, có hai sở thích rất đặc biệt: một là lúc rảnh rỗi, ông hay ngồi tỉ mẩn giũa móng tay, hai là thích phụ giúp người ta giặt đồ! 

Ở công ty ấy hai tháng, tôi kiếm được ít tiền, bèn gói ghém gửi về cho mẹ. Tiền gửi đi rồi, tôi chợt nghĩ nên viết thư cho mẹ luôn thể. Tranh thủ lúc nghỉ trưa, tôi tiện tay rút tờ giấy dùng để gói đồ ở văn phòng rồi ngồi hí hoáy viết thư. Mải tập trung nên thầy Sử bước vào phòng lúc nào tôi cũng không hay biết, cho đến khi ông gõ cộp cộp vài cái lên bàn , tôi mới giật mình ngẩng đầu lên. 

Thầy Sử chất vấn: “Rõ ràng anh đang làm công việc vừa cực nhọc vừa nhếch nhác, sao lại nói trong thư công việc của anh rất nhẹ nhàng?” Mặt tôi đỏ rần lên, thì ra ông đã đọc được mấy dòng tôi vừa viết. Tôi xấu hổ vì đã nói dối, lí nhí giải thích rằng chỉ vì không muốn mẹ lo cho tôi nên mới nói dối như thế. 

Thầy Sử gật đầu tỏ ý thông cảm: “Con cái ra ngoài mưu sinh, sống xa cha mẹ, chỉ nên báo tin vui chứ không báo tin xấu, anh làm vậy là phải lắm. Nhưng mà anh lấy tờ giấy xấu xí, lôi thôi thế này để viết thư cho mẹ, bà ấy có chịu tin công việc của anh thật sự nhẹ nhàng không?” 

Nói đến đây, thầy Sử đột nhiên trở nên lặng lẽ. Ông bâng khuâng nhìn ra cửa sổ, đoạn chậm rãi kể: 

“Tôi mất cha hồi còn bé tí, một mình mẹ nuôi tôi lớn khôn. Năm tôi 20 tuổi thì mẹ bị liệt, không còn đi lại được, tôi rong ruổi khắp nơi tìm bác sĩ chữa trị cho mẹ. Cuối cùng có một bác sĩ đông y mách cho tôi biết, nếu kiên trì trị liệu bằng xoa bóp thì có 1% cơ hội phục hồi. Vì thế tôi đưa mẹ đến sống luôn ở đây để tiện việc điều trị. Lận đận tìm việc khắp nơi, cuối cùng tôi cũng được nhận vào công ty này, điều kiện lúc đó không tốt như bây giờ đâu. 

“Hôm đầu tiên lãnh lương, tôi đi mua ngay mấy món mà mẹ thích ăn nhất. Khi tôi đưa cho mẹ miếng táo vừa gọt xong, mẹ cầm tay tôi lo lắng: “Hãy nói thật với mẹ, rốt cuộc con đang làm việc gì, đừng làm việc quá sức con nhé!” 

“Tôi nói dối: “Con làm việc ở văn phòng mẹ à! Công việc nhẹ nhàng và khá là thoải mái, mẹ đừng lo!” Săm soi sờ nắn bàn tay tôi một lúc, đột nhiên mẹ nổi giận: “Con ơi, bàn tay con đen đúa thế này, các kẽ móng tay dính toàn dầu nhớt đen sì, công việc của con chắc chắn cực nhọc vất vả lắm, con không gạt mẹ được đâu! Con chớ phí tiền mua những thứ không đáng, cũng đừng lo cho mẹ, chân mẹ khó mà trị dứt, mẹ biết mà!” Nói rồi mẹ rưng rưng nước mắt, còn dọa nếu tôi không từ bỏ công việc này thì mẹ sẽ tuyệt thực. 

“Nhất thời không biết trả lời mẹ thế nào, tôi viện cớ đi giặt áo cho mẹ để trốn ra ngoài. Đến khi giặt xong quần áo, tôi phát hiện hai bàn tay đã trắng trẻo trở lại, không còn dấu vết gì, bèn nghĩ ra một kế, liền chạy vào nói với mẹ rằng tôi sẽ từ bỏ công việc hiện tại. Nghe thế mẹ mới chịu cười, đưa tay quệt nước mắt. 

“Thật ra ngày hôm sau tôi vẫn đến công ty sửa xe, có điều sau khi tan ca tôi ngồi lại để cắt ngắn và giũa móng tay cho phẳng, sau đó giúp đồng nghiệp giặt áo rồi mới về nhà, vì giặt áo càng nhiều thì tay càng trắng sạch. Lúc kiểm tra bàn tay tôi, mẹ không hề phát hiện điều gì. Để kiếm thêm chút tiền cho mẹ chữa bệnh, tôi vẫn kiên trì làm ở công ty này từ bấy đến giờ”. 

Kể xong câu chuyện, thầy Sử mở ngăn kéo lấy tờ giấy viết thư đưa cho tôi. 

Tôi nắn nót những dòng chữ này lên tờ giấy trắng thơm tho: “Mẹ yêu quý, con ở đây mọi việc đều ổn cả, công việc rất nhẹ nhàng…” 

Trích từ “Chuyến tàu cuối của mẹ” – NXB Văn hóa Sài Gòn

 

Tin liên quan