Người đi trước

Đại tá Lê thế Mẫn

 

Hàng ngày, các anh ở đây thức dậy từ 5 giờ sáng tập thể dục, ăn sáng theo tiếng kẻng hiệu lệnh rồi ra thao trường huấn luyện. Trưa ăn cơm xong chỉ kịp uống hớp nước lại tất tả vác dụng cụ ra thao trường. Có những nội dung đòi hỏi phải huấn luyện trong đêm tối suốt thời gian dài. Những hôm phải thức dậy hành quân từ 3 giờ sáng, vai mang ba lô nặng 20kg với nào gạo, nào súng, nào chăn, màn, cuốc, xẻng... hành quân hơn 100km đường rừng. Những ngày cuối tuần rảnh rỗi hiếm hoi, các trung đội lại hì hục thi đua tăng gia, trồng hoa, sắp cỏ. Công việc bận rộn đòi hỏi các anh lúc nào cũng trong tâm thế sẵn sàng đợi lệnh, sẵn sàng chiến đấu. Có chút thời gian thư giãn nghỉ ngơi đã là hiếm hoi lắm, nói gì tới thời gian về thăm gia đình, vợ con.

Khối lượng công việc nhiều nhưng cơ sở vật chất của các anh còn rất thiếu thốn. Cả đại đội 11 có mỗi một chiếc máy tính to đùng, chạy chậm rì nhưng lại là “của quý” của toàn đại đội. Mới ra trường, giáo án huấn luyện phải soạn rất nhiều, bản được viết tay, bản phải đánh máy, các anh phải chia ca nhau sử dụng, hôm nào cũng phải thức tới 3, 4 giờ sáng.

Công việc vất vả là thế, nhưng bữa cơm của anh em bộ đội ở đây còn rất “dã chiến”. Mấy bữa có tôi lên chơi, các anh thường lấy cơm về ăn chung toàn Ban chỉ huy đại đội. Cầm bát cơm trên tay, tôi không khỏi trào nước mắt vì thương cảm. Cơm được nấu từ loại gạo rất dở, hạt cơm vừa cứng, vừa khô, lại toàn ròng. Thức ăn cũng chế biến rất đơn giản. Ấy vậy mà bữa cơm diễn ra rất ấm cúng, vui vẻ. Các anh vừa ăn vừa pha trò vui, như không hề bận tâm đến chất lượng của bữa ăn.

 



Tin liên quan

Danh mục



Bảo trợ bởi